Điệp Mỹ Linh  

Click here to edit subtitle

Bạn Hữu Viết Về Điệp Mỹ Linh

Viết về Điệp Mỹ Linh


Nguyễn-Đình-Tuyến

Trích từ Nhà Thơ và Nhà Văn Hải Ngoại: 1975-2000

 

Điệp-Mỹ-Linh là nhà văn viết truyện hư cấu rất hay. Bà là tác giả của hai truyện dài Sau Cuộc Chiến và Cuồng Lưu; và bốn tập truyện ngắn: Một Đoạn Đường, Bước Chân Non, Đưa Tiễn và Tưởng Như Trở Về. Ngoài ra Bà còn sưu tầm tài liệu về Hải-Quân Việt-Nam Cộng-Hòa từ lúc thành hình đến lúc ra khơi, tháng 04, 1975. Và Bà hiện đang xuất bản tập truyện Tìm Vết Chân Xưa.

Nhìn vào con số các tác phẩm kể trên, ai cũng phải nhìn nhận Bà sáng tác mạnh, có một đam mê rõ rệt về việc viết truyện hư cấu.

Có thể nói hầu hết tác phẩm của Bà là truyện hư cấu cận đại (contemporary fiction) vì thời gian và bối cảnh của truyện là cuộc chiến tranh ba mươi năm 1945-1975 ở Việt-Nam và hậu quả tai hại của nó.

Chiến tranh là một bối cảnh lớn đã được các nhà văn như Pasternak, Leo Tolstoi, Margaret Mitchell dùng trong những tác phẩm nổi tiếng của họ. Không khí chiến tranh là không khí đầy biến động và đổi thay to lớn. Có vài truyện của Điệp-Mỹ-Linh trong tập truyện Tưởng Như Trở Về có tính cách hư cấu hiện đại (modern fiction).

Các tác phẩm của Điệp-Mỹ-Linh vừa có tác dụng giải trí vừa có tác dụng giáo dục vì kết thúc trung hậu.

Trong tuyển hợp Nhà Thơ và Nhà Văn Hải Ngoại 1975-2000 này chúng tôi tuyển chọn truyện ngắn Ngoài Nớ Quê Ngoại. Truyện ngắn này diễn tả nỗi niềm thương nhớ quê của một bà lão, đã làm sống lại không khí chiến tranh của Tết Mậu Thân, 1968 và cả cuộc di tản 1975. Nỗi niềm thương nhớ quê hương này có tính cách phổ quát và rất thực.

Truyện dài Sau Cuộc Chiến có cốt truyện mới lạ, là một truyện hấp dẫn có nhiều đoạn tả cảnh, tả người và nhận xét rất sâu sắc như: “…Càng suy xét lòng mình, Linda càng thấy rõ một điều là tình cảm của nàng chưa hề mảy may nghiêng vế phía những ngưới thắng trận!...”

Linda – cũng có tên là Lành và Lan-Anh – có thể xem như là nhân vật chính của truyện dài Sau Cuộc Chiến. Cũng như Thúy-Kiều, nhân vật Lan-Anh đã trải qua phong ba, bão táp của ái tình; nhưng cuối cùng Lành rơi vào vòng tay âu yếm của Mẹ. Một kết thúc tốt đẹp như Kiều.

Điệp-Mỹ-Linh là nhà văn tả cảnh rất hay, khiến người đọc có thể hình dung vế quê hương của Lành – làng Hà-Bằng, một không gian yên tĩnh. Nhưng tại nơi đó đã xảy ra nhiều biến động king hoàng trong và sau cuộc chiến: “… Đây là làng Hà-Bằng, nằm dọc theo Quốc Lộ. Bên nay đường là xóm nhà với mái tranh, mái ngói chen chúc nhau giữa những hàng giây leo. Bên gốc bàng già nhất làng là một  trường tiểu học lụp xụp, mái tranh, vách được trét bằng đất bùn nhào với rạ khô. Xa xóm nhà một chút, chỗ ngã ba rẽ lên Chùa Lầu, một nhà lồng chợ chơ vơ cạnh cây gạo sum sê. Đối diện với cây gạo là một gò mối rất cao, cạnh bụi cam đường.

Bên kia Quốc Lộ, cách hai vuông ruộng từ mặt đường vào, là một nghĩa trang lởm chởm những gò mã không mộ bia và những khóm cỏ tây cao gần bằng bụi sậy. Vài chú bò đang chậm chạp nhơi cỏ trong khi mấy em chăn bò ngồi ca bài chói dưới mấy bụi nhãn lồng…”

Với ngòi bút của Điệp-Mỹ-Linh, các nhân vật được diễn tả với những nét đặc biệt, có những tác động điển hình. Đây là hình ảnh của Phong, một người lính chiến “ba gai”, trong một phòng trà dạ vũ đang say mê nhìn một vũ nữ: “…Trong ánh đèn mờ nhạt, với tiếng nhạc chát chúa vọng ra từ hai thùng khuếch đại âm thanh, cùng những tràng cười hô hố của ngoại nhân, Phong chú ý đến khuôn mặt của một phụ nữ rất trẻ, đẹp, khép nép bên bình hoa ny-lông. Người con gái mặc áo đầm vàng nhạt, ngắn tay, cổ rộng, để lộ chiếc cổ cao ba ngấn và bờ vai thon. Đôi mắt đen tuyền của cô gái chiếu thẳng sang Phong. Dường như cô đang mỉm cười. Bất giác Phong thở dài. Khuôn mặt của cô gái sao lại giống Hải-Thu, một người mà Phong muốn quên.

Đưa tay mở khuy áo, lấy bao thuốc, Phong nhấc một điếu, thảy gói thuốc lên bàn, đưa tay vào túi quần, lấy zippo mồi thuốc. Chàng hít một hơi dài, ngậm lại mốt lúc rồi trề môi dưới, phà khói nhè nhẹ. Khói cuồn cuộn bay lên từng vòng chữ O, nở lớn dần và tan loãng. Mắt Phong him híp, tưởng như đang nhìn theo làn khói, nhưng thật ra chàng đang nhìn qua làn khói để thấy khuôn mắt của cô gái trở nên lung linh, huyền hoặc…”

Trong truyện Sau Cuộc Chiến, nhân vật Tồn, tức tướng Việt-Cộng Vạn Thắng, ông Ngoại của Lành, là điển hình của con người sống bằng gian dối, lừa đảo. Nhân vật này có rất nhiều kịch tính mà một diễn viên tài hoa cũng khó có thể biểu lộ được cái xảo trá của Tồn trên sân khấu hay trên màn ảnh.

Việc Tồn vô tình hoặc cố ý “ngủ” với cháu ngoại của hắn là Lành (Linda) là một hư cấu lớn và ly kỳ nhất trong truyện. Một luận đề cần phân giải.

Vài Nét Về Điệp Mỹ Linh
   Điệp Mỹ Linh là bút hiệu của...

Bạn Hữu Phỏng Vấn Điệp Mỹ Linh

 

Bạn Hữu Viết Về Điệp Mỹ Linh


Tặng Phẩm Của Bạn Hữu

 

Điệp Mỹ Linh Phỏng Vấn Bạn Hữu

 

Điệp Mỹ Linh Viết Về Bạn Hữu

 

Truyện Ngắn Chưa In Thành Sách